"Các pháp Hữu Vi đều "Vô Thường" các ông phải cố gắng tu hành, các Đấng Đạo Sư chỉ là người chỉ đường". Đức Thế Tôn

    "Các pháp Hữu Vi đều "Vô Thường" các ông phải cố gắng tu hành, các Đấng Đạo Sư chỉ là người chỉ đường". Đức Thế Tôn

    Đức Phật Viên Tịch

    Đức Thế Tôn nhập sơ thiền.

    Xuất sơ thiền, Ngài nhập nhị thiền.

    Xuất nhị thiền, Ngài nhập tam thiền.

    Xuất tam thiền, Ngài nhập tứ thiền.

    Xuất tứ thiền, Ngài nhập không vô biên xứ.

    Xuất không vô biên xứ, Ngài nhập thức vô biên xứ.

    Xuất thức vô biên xứ, Ngài nhập vô sở hữu xứ.

    Xuất vô sở hữu xứ, Ngài nhập phi tưởng phi phi tưởng xứ.

    Xuất phi tưởng phi phi tưởng xứ, Ngài nhập diệt thọ tưởng định.

    Lúc ấy Đại ĐứcAnanda, không có thiên nhãn, hỏi Đại Đức Anuruddha: "Bạch sư huynh, có phải Đức Thế Tôn đã nhập diệt rồi không?"

    - Không phải vậy, nầy Ananda sư đệ, Đức Thế Tôn chưa diệt độ, Ngài mới nhập Diệt Thọ Tưởng Định.

    Rồi xuất diệt thọ tưởng định, Đức Phật nhập Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Định.

    Xuất Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xứ, Ngài nhập Vô Sở Hữu Xứ Định.

    Xuất Vô Sở Hữu Xứ, Ngài nhập Thức Vô Biên Xứ Định.

    Xuất Thức Vô Biên Xứ, Ngài nhập Không Vô Biên Xứ Định.

    Xuất Không Vô Biên Xứ, Ngài nhập Tứ Thiền.

    Xuất Tứ Thiền, Ngài nhập Tam Thiền.

    Xuất Tam Thiền, Ngài nhập Nhị Thiền.

    Xuất Nhị Thiền, Ngài nhập Sơ Thiền.

    Xuất Sơ Thiền, Ngài nhập Nhị Thiền.

    Xuất Nhị Thiền, Ngài nhập Tam Thiền.

    Xuất Tam Thiền, Ngài nhập Tứ Thiền.

    Xuất Tứ Thiền, và tức khắc sau đó, Đức Phật cuối cùng nhập diệt.

    Đây mới là Viên Tịch thứ thiệt

    HL: Chào các Bạn.

    Trong khi thiền... đi lên theo công thức như sau:

    Đức Phật Viên Tịch

    Đức Thế Tôn nhập sơ thiền. Xuất Sơ Thiền, Ngài nhập Nhị Thiền. Xuất nhị thiền, Ngài nhập Tam Thiền.

    Xuất Tam Thiền, Ngài nhập Tứ Thiền.

    Xuất Tứ Thiền, Ngài nhập Không Vô Biên Xứ.

    Xuất Không Vô Biên Xứ, Ngài nhập Thức Vô Biên Xứ.

    Xuất Thức Vô Biên Xứ, Ngài nhập Vô Sở Hữu Xứ.

    Xuất Vô Sở Hữu Xứ, Ngài nhập Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xứ.

    Xuất Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xứ, Ngài nhập Diệt Thọ Tưởng Định.

    Nhận xét:

    Tụi mình thấy rằng: Ngài đi một lèo từ Sơ Thiền và leo lên đến Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xứ. Đó là những cảnh giới của uế độ, hay là cảnh của những chúng hữu tình đã ly dục một phần nào và còn ở trong sự sinh diệt. Khi đọc cho thật là kỹ cái công thức trên thì tụi mình nhận thấy rằng: Những cảnh của Vô Sắc thì đều tận cùng bằng chữ *Xứ* như đoạn sau đây:

    Xuất Tứ Thiền, Ngài nhập Không Vô Biên Xứ.

    Xuất Không Vô Biên Xứ, Ngài nhập Thức Vô Biên Xứ.

    Xuất Thức Vô Biên Xứ, Ngài nhập Vô Sở Hữu Xứ.

    Xuất Vô Sở Hữu Xứ, Ngài nhập Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xứ.

    Xuất Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xứ,

    Câu hỏi là đương nhiên là: Tại sao Ngài phải là như vậy chi cho mệt vậy? Sau đây là những sự đoán mò của thiên hạ:

    1. Suy đoán thứ nhất:

    -- Ngài chạy lên, chạy xuống như vậy để... tránh... Thiên Ma!

    Lời bàn của đệ.

    Nhưng thực tế, khi đã đụng Thiên Ma, thì dân thực hành đều có nhận xét là: Thiên Ma đều có ngũ thông tuy rằng yếu nhưng cũng là ngũ thông. Ngũ thông của Thiên Ma nó... yếu ở chỗ là họ không tìm ra được khi hành giả vào Diệt Thọ Tưởng Định mà thôi. Chớ trong cõi Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới thì họ có thể tìm ra và theo dõi được như chơi. Như vậy, lời suy đoán trên cũng chưa đúng!

    2. Suy đoán thứ nhì:

    -- Ngài đi chào tạm biệt những chúng hữu tình ở trong những cảnh đã ly dục một phần nào trong Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới.

    Lời bàn của đệ:

    -- Đâu có thể nào là như vậy! Phải là như sau thì mới đúng: Trong một chu kỳ thời gian, chỉ có một Bậc Chánh Đẳng Chánh Giác ra đời, và đây là lúc Ngài Nhập Diệt! Thì họ phải bỏ hết cả công việc để mà đi tới coi một vị Chánh Đẳng Chánh Giác nhập diệt thì mới phải! Chớ có đâu mà Ngài phải đi... chào tạm biệt họ một cách ngược ngạo như vậy? Như vậy lời suy đoán này cũng chưa đúng. Còn lời suy đoán nào nữa không thì đệ chưa nghe.

    Trong khi thiền... đi lên theo công thức như sau:

    Đức Phật Viên Tịch

    Đức Thế Tôn nhập sơ thiền.

    Xuất Sơ Thiền, Ngài nhập Nhị Thiền.

    Xuất nhị thiền, Ngài nhập Tam Thiền.

    Xuất Tam Thiền, Ngài nhập Tứ Thiền.

    Xuất Tứ Thiền, Ngài nhập Không Vô Biên Xứ.

    Xuất Không Vô Biên Xứ, Ngài nhập Thức Vô Biên Xứ.

    Xuất Thức Vô Biên Xứ, Ngài nhập Vô Sở Hữu Xứ.

    Xuất Vô Sở Hữu Xứ, Ngài nhập Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xứ.

    Xuất Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xứ, Ngài nhập Diệt Thọ Tưởng Định.

    Lời bàn của đệ:

    Ngài không cần phải chạy trốn Thiên Ma. Và chả cần phải từ giã những vị đã ít nhiều bớt đi sự tham dục mà thật ra: Ngài chỉ đến những “Xứ” này để xác minh lại một lần nữa: Có thật là những cõi trời này nó vĩnh cửu hay là chỉ là cảnh giới của quỷ Vô Thường?

    Tất nhiên, là Vô Thường.

    Nay trở về lại công thức nhập Niết Bàn của Đức Phật:

    Sau khi Thiền đi lên rồi thì Ngài lại Thiền... đi xuống.

    Rồi Xuất Diệt Thọ Tưởng Định, Đức Phật nhập Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Định.

    Xuất Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xứ, Ngài nhập Vô Sở Hữu Xứ Định.

    Xuất Vô Sở Hữu Xứ, Ngài nhập Thức Vô Biên Xứ Định.

    Xuất Thức Vô Biên Xứ, Ngài nhập Không Vô Biên Xứ Định. Xuất Không Vô Biên Xứ, Ngài nhập Tứ Thiền. Xuất Tứ Thiền, Ngài nhập Tam Thiền. Xuất Tam Thiền, Ngài nhập Nhị Thiền. Xuất Nhị Thiền, Ngài nhập Sơ Thiền.

    Lời bàn của đệ:

    Căn cứ vào những chữ Định mà đệ làm đậm lên, tụi mình nhận thấy rằng: Trong lúc thiền đi xuống, Ngài đến cái cung trời đó và rồi Ngài lại soi vào trong và Ngài coi cái trình độ Nhập Định của các Chư Thiên ở đây nó có bền vững hay đây cũng chỉ là một tình trạng tạm bợ? Và Ngài thân chứng được rằng ngay cả tình trạng nhập định cao cấp này: không bao lâu thì cũng sẽ bị tình trạng... tuột định chi phối.

    Tóm lại: Ở phần đi lên Ngài coi cái chỗ ở của những Chư Thiên trong các cõi này nó có bền vững hay không? Và Ngài thực chứng rằng: Khi nhập được vào các cõi trời này thì tình trạng Vô Thường vẫn còn hiện hữu và hiệu lực như thường.

    Sau đó ở phần đi xuống Ngài lại coi các cách nhập định của các tầng trời này nó bền vững hay không? Và khi chính Ngài đã vào được các lớp định này rồi thì chính Ngài thân chứng được rằng: Không! Những lớp định này rồi sẽ bị tình trạng “Tuột Định” chi phối.

    Nay trở lại công thức chót.

    Trích đoạn:

    Xuất Sơ Thiền, Ngài nhập Nhị Thiền. Xuất Nhị Thiền, Ngài nhập Tam Thiền. Xuất Tam Thiền, Ngài nhập Tứ Thiền. Xuất Tứ Thiền.

    Lời bàn của đệ:

    Khi Ngài lại từ Sơ Thiền để lên lại Tứ Thiền trong lần thứ ba này, chỉ là để làm chủ cái tư tưởng mà thôi. Tứ thiền là một cung trời có khả năng với trình độ nhập định cao cấp này: hành giả có đủ lực để “Làm Chủ Cái tâm” thể hiện qua những thần thông. Ở trong tình trạng Tứ Thiền này, tâm lý của Ngài đã hoàn toàn hiểu biết một cách đích xác rằng: Tất cả những cõi Thiền đều là Vô Thường. Với tình trạng tâm lý đã hoàn toàn thỏa mãn đó, dĩ nhiên khi thân xác ngưng thở để chết thì tâm thức của Ngài đã đủ lý do hay trí tuệ để buông một cách hợp lý tất cả những trạng thái ưa thích tái sinh. Và tất nhiên chuyện sau đây lại xảy ra:

    Trích đoạn tiếp theo:

    Và tức khắc sau đó, Đức Phật cuối cùng nhập diệt.

    TB: Vì đây là một chuyện lớn. Chúng ta không nên đi lại vết bùn nhơ của các bậc tiền bối bằng cách: Đùa cợt, bằng cách hễ mà bất cứ ai bận đồ vàng mà chết thì đều được gọi là Nhập Diệt. Mà ngược lại: Chúng ta nên trung thực ghi lại cho thế hệ mai sau biết một cách rõ ràng tình trạng... chết hay là “Nhập Diệt” của bất cứ ai ở trong tăng đoàn. Bằng cách: Vị nào chưa làm được, hay không thể làm được những điều trên thì bọn mình có trách nhiệm ghi lại là: vị này đã Chết. Vị nào làm được những điều trên: Bọn mình có trách nhiệm ghi lại là: Vị này đã “Nhập Diệt” hay “Tịch Diệt”. Vì gọi cho đúng danh từ là một biểu hiện của Trí Tuệ

    Đọc thêm:

    - Tiến Trình Giải Thoát

    Tâm Chú HoaSenTrenDa