Xin hồi hướng công đức tu hành này đến cho những ai có tai mà muốn nghe để họ mau thành đạt quả vị Giải Thoát còn con ra sao thì cũng được. HL.

    Xin hồi hướng công đức tu hành này đến cho những ai có tai mà muốn nghe để họ mau thành đạt quả vị Giải Thoát còn con ra sao thì cũng được. HL.

    Hỷ Lạc Trong Công Phu

    Chủ đề trong năm 2010 - 2011

    Đạo Sư và Học Trò

    By Tibu 04-03-2011

    Năm 1963, tất cả những pháp môn chính đều đóng cửa! Nghe mà nóng cả mặt! Làm sao mà có cái chuyện đồng loạt đóng cửa như vậy? Mới chưa tới 2506 năm sau, mà bế tắc rồi à!

    Nhìn quanh thì cũng đúng đó chớ: Phần đông chỉ còn thiền ở cái miệng không hà. Đi đâu cũng trích dẫn, trích dịch, chuyển ngữ... Nhìn cho kỹ thì chỉ nói chuyện Đạo y như là người ta đọc từ sách du lịch ra mà thôi. Tất cả đều rập khuôn như nhau. Không có cái tính cách ngôn ngữ địa phương.

    Ví dụ như khi định đi du lịch về Đà Lạt. Thì sách vở về Du Lịch trình bày như vầy, như kia. Nhưng khi lắng nghe những người vừa đi về kể lại thì lúc nào cũng có cái khác nhau, ngay cả hai người cùng đi, cùng ngồi vào cái gánh bún bò, giò heo trong chợ, thì khi kể lại: Đều có cái khác nhau.

    Đó là chỉ có cái gánh bún bò, giò heo mà thôi nghe!

    Còn đằng này là sự hiểu biết thậm thâm, vô biên, vô tận,... mà sao lại có chuyện giống nhau y như đúc vậy? Không tin thì khi nghe họ tụng kinh thì biết liền:

    Nam Mô tận hư không, biến pháp giới, quá, hiện, vị lai thập phương chư Phật, tôn Pháp, Hiền Thánh Tăng, thường trụ Tam Bảo!

    Tức là nó nhiều hơn cái gánh bún bò, giò heo đó chớ! Nhưng khi nghe kể lại thì người này lại kể lại giống y chang người kia!

    Như vậy những người này đâu có tới được nơi đó đâu? Mà chỉ đọc trong sách, y như là mình đọc sách du lịch mà thôi.

    Nay tibu được dịp để trình bày lại cái chữ "Thầy còn gọi là Đạo Sư" cho Bà Con Cô Bác nghe!

    Đi ba vòng trịch vai hữu!

    - - Thưa anh cho tui hỏi...

    - - Anh hỏi tui ha?

    - - Dạ.

    - - Này anh! Trước khi anh hỏi thì anh hãy đi xung quanh tui và về phía phải ba vòng! Xong rồi, anh phải trịch vai hữu ra, rồi anh mới hỏi nghe chửa!!!

    - - ?!!?

    Lời bàn:

    Không biết anh chàng nào chế ra cái chiêu khôi hài này!

    Thử tưởng tượng, trong một pháp hội nho nhỏ cỡ hai mươi người. Và hết người này hỏi, thì đến người kia! Cứ tưởng tượng cái vụ đi lòng vòng và trịch vai hữu này thì đây đúng là một lũ thầy điên, chớ thầy tu cái gì?

    Đức Phật thì có búa xua thông! Khi mình nghiêng người sửa bộ là Ngài đã biết từ tối hôm qua rồi.

    Việc nói to ra: Chỉ có công dụng là cho người bạn mình biết mình định hỏi cái gì! Chớ đối với Đức Phật thì Ngài đâu có cần phải nghe mình hỏi!

    Và có cần đi lòng vòng ba vòng và trịch vai hữu ra không?

    Không! Chắc chắn là Không! Ngài không bao giờ chế chiêu kỳ cục như vậy cả.

    Thầy đã là khó gặp rồi mà còn bị một phần nghi lễ kỳ quái này ngăn chận thì những người hay mắc cỡ, nhát gan thì chầu rìa! Như vậy thì làm sao mà chu toàn cái nhiệm vụ là Thầy của Trời và Người?

    Thực tế, khi gặp một tu sĩ có tật ưa hút thuốc rê, thì những người không có hút thuốc đã là kẹt rồi! Thậm chí một người khác phái cũng đã có vấn đề rồi. Tóm lại những cái bức tường về cách xưng hô, ăn bận, giai cấp, nam nữ,... đều bị sang bằng khi mình đi gặp Đức Phật. Đặc biệt là người dở thì Ngài kêu lên gần với Ngài, còn người giỏi thì Ngài sắp xếp cho ra đằng sau Ngài, hay là ra đằng xa. Nó ngược lại với cách thông thường.

    Còn bên kia cõi vô hình thì vì Hào Quang của Ngài quá mạnh nên người dở thì ở xa, và người giỏi thì ở gần hơn để đủ sức chịu đựng cái ánh sáng này.

    Hỏi và đáp:

    - - Anh ơi, từ đây tới bến xe Đà Lạt còn bao lâu nữa anh?

    - - ... (Người được hỏi im lặng, trố mắt nhìn người kia)

    - - Anh ơi, từ ngay chỗ này đi đến bến xe Đà Lạt thì mất bao lâu vậy anh?

    - - ... (lại không nói gì và cứ nhìn người kia chăm chăm)

    Người hỏi nghi là mình hỏi nhầm người ngoại quốc nên cũng đi bộ rảo bước về hướng trung tâm thành phố. Chưa đi được bao nhiêu thì người kia lại kêu lại:

    - - Cỡ 20 phút!

    Người hỏi không bằng lòng:

    - - Sao anh không trả lời liền?

    - - Là vì tui chưa biết vận tốc đi bộ của anh!

    - - hehehe

    Lời bàn:

    Một đôi khi hỏi Thầy thì có ngay câu trả lời. Nhưng cũng có những câu hỏi không phải là dễ khi trả lời ngay lập tức được. Thông thường là do khó quá (dĩ nhiên) và một đôi khi là câu hỏi đó lại nằm ngoài sự hiểu biết của ông Thầy, nên ông Thầy cần có thời gian để rà lại và sau đó mới trả lời được. Và lúc im lặng như vậy thì cứ bị hiểu lầm là ông Thầy giận minh, hay là chê mình,... Nhưng như đã trình bày ở trên: Thông thường là do sự thận trọng, ông Thầy không thể giận ai được nữa. Chắc chắn, không phải là điều cấm kỵ, mà là do Thầy quên giận lâu lắm rồi.

    Xưng hô:

    Như vậy, một ông Thầy chuyên chính chỉ để ý tới cái vấn đề mà học trò đang bị bí. Và tức cười nhất là ông Thầy không có nghe sự xưng hô này nọ đâu. Muốn kêu bằng cái gì cũng được:

    - - Ê, thằng, anh, chú, bà, con, thầy, cháu, em, ông nội, bà ngoại, ông bạn hàng xóm, lão,...: Tất cả đều trúng hết!

    Là vì đã gặp nhau, tu mò với nhau đã lâu ghê lắm rồi! Cho nên chỉ cần đọc, nghe lời ông Thầy này là nó điếng cả người luôn! Thầy trò đã lăn lộn với nhau nhiều kiếp, nên gọi bằng gì cũng được! Quan trọng không phải là cách gọi mà là cái vấn đề mà học trò hỏi.

    Lần đầu tiên gặp Đức Phật, Ngài tự xưng là "tui" và gọi học trò là "ông". Tibu chưng hửng nhưng suy nghĩ lại nó hợp lý tàn bạo.

    Một lubu khi mới tu (bây giờ là Tứ Thiền Hữu Sắc) khen cách gọi này là:

    - - Nó giải thoát ngay từ đầu! Thầy Trò không hề có khoảng cách! Gần em và bá cổ, ôm vai, ngủ chung với em trên cùng một giường nó phê không thể nào diễn tả được!

    Tibu còn nhớ như in cái đêm mà hai thằng ngủ trên một giường nhỏ xíu: Tibu thấy đứa con bị giật càn cổ mà nó nhói cả tim!!! Nay thì bệnh này đã hết rồi.

    Làm sao mà có cái vụ mà Thầy ngồi ở trên phản còn học trò lại ngồi ở dưới! Hoặc là khúm núm đứng chắp tay nghe Thầy dạy!

    Tibu còn nhớ đến chuyện đi xuống Đức Trọng và tình cờ có ông thợ tiện chạy bay ra ôm ngang người! Mắt đỏ hoe:

    - - Tao tưởng mầy chết rồi! Khà khà khà

    Điều đáng nói là tay đầy dầu mỡ mà nó cứ chạy ra, vừa la to, và ôm đại!

    Té ra là thằng Quang thợ tiện mà tibu quen hồi còn làm ở xí nghiệp cơ khí Đà Lạt.

    Bạn bè mà còn như vậy! Huống chi là Thầy và Trò, vốn là những người đã từng quen nhau từ biết bao nhiêu kiếp!

    Tháo gỡ:

    Nhiệm vụ cuối cùng của ông Thầy là biết rõ người nào sẽ là Thầy của người nào khi "tăng đoàn" đã đến hồi phát triển.

    Trong khi vui câu chuyện với những bật trưởng lão trên Đà Lạt, tibu có một lần nghe một lão nào đó kể chuyện rằng:

    Một hôm có một người tới học với Đức Phật, nhưng Ngài lại nói người này ra học với người đang ngồi ở gốc cây đằng kia kìa!

    Câu chuyện này cứ ám ảnh tibu hoài thôi! Vì làm sao mà Ngài lại làm được điều này!

    Cho đến khi trong đám lubu xảy ra những cặp tu sĩ đã có tình cảm với nhau từ những kiếp trước. Đây là điều nguy hiểm vì rơm gần lửa!

    Cái nghiệp tham ái mà nó len vào là hết tu! Thế là trong khi chỉ này, chỉ nọ trong đám lubu, tibu còn phải tính đến chuyện này nữa. Có nghiã là hể người này dẫn xác tới đòi tu thì nên tìm cho ra người kia. Và, trong hai vị này, ai tu đến đích trước thì phải làm chuyện tháo gỡ nghiệp Tham Ái này để cho người kia có thể tiến tu an toàn.

    Và dĩ nhiên, trong vấn đề này: Ông Thầy cũng phải gỡ rối tơ lòng của những học trò đã có nghiệp Tham Ái với chính mình! Không làm được chuyện này thì sẽ xảy ra cảnh ghen bóng, ghen gió và từ đó cái chùa bị phá tanh bành luôn!

    Cuối cùng là ước nguyện thầm kín!

    Đây là cái khó khăn nhất trong khi làm Thầy: Khi Bà Con Cô Bác tới xin đề mục thì lại có những người thích tu hành nhưng cứ chần chờ, lấp ló ở cửa chùa mà lại không chịu vào nhận đề mục.

    Những người này ở tiền kiếp bị nghe chuyện sư hổ mang làm chuyện bậy bạ phải nói là quá nhiều luôn! Và những vụ này ám ảnh đến độ mà người này phát nguyện là chỉ tu hành với một ông Thầy, thế nào mà người này:

    Khi ngủ trên cùng một giường với mình thì vị Thầy này cứ nằm yên và ngủ bình thường và không hề này nọ...

    Đến đây chỉ là hết phần gạch đầu dòng về một Đạo Sư.

    Còn qua phần chính xác thì tibu sẽ làm được chừng nào hay chừng đó.

    Vì phần thứ hai là khai triển ý câu: Chỉ có một Pháp Môn Tối Thượng thì các con mới có thể đạt được mục đích của mình.

    Tất nhiên, phương pháp đã được gọi là Tối thượng là nó phải rõ ràng từ A tới Z. Người không tập mà có đọc qua, thì cũng hiểu được phần nào. Và có khi là do chưa có tập dợt gì cả nên cũng cho là dễ dàng quá!

    Cái gì mà nhắm mắt lại rồi dùng trí tưởng tượng! Rồi "Cận Định" và "Chánh Định". Chánh Định thì ai cũng có nghe qua, chớ Cận Định thì chưa có nghe bao giờ.

    Tập thể tu sĩ trong HSTD đã để ra nhiều bài vở về hiện tượng "Cận Định" rồi qua "Chánh Định".

    Nên cho phép tibu thông qua cái đoạn chi tiết về đề tài này.

    Thật ra: Nó chỉ là phần căn bản mà khi nhắm mắt 100% để tập trung tư tưởng ngay đằng trước mặt, ngang với tầm nhìn và nhập chánh định trên một đề mục chọn sẵn thì nó ra hai phần như đã trình bày ở trên.

    Thông thường, ai mà nhắm mắt dợt cũng có khi rơi vào "Cận Định" mà không có biết nó là cái gì? Và giải quyết nó ra làm sao? HSTD đã đề ra giải pháp tối ưu. Và qua mặt được hiện tượng này để vào Chánh Định.

    Phương Pháp Tối Thượng:

    Xác định mình là dân của Phật Giáo:

    Đây là chi tiết lạ đời nhất của phương pháp. Thật vậy ai cũng tưởng bở là mình đang tu theo Đạo Phật! Nhưng thực tế mình chưa lần nào thoát thai ra khỏi những thói quen tà đạo. Bằng chứng là Hộ Pháp của mình không có gì là của Đạo Phật cả mà là của Đạo gì đó không hà: toàn là rồng, rắn, hổ,... gì đâu không hà!

    Thử tưởng tượng, vào trình độ Tứ Thiền Hữu Sắc (tức là ngon lành ghê lắm đó nghe!) mà khi nhìn vào Hộ Pháp thì là Rắn, Rồng, Hổ, Voi,... gì đâu không hà! Không có một vị nào mang cái tính người, mà toàn là súc vật!

    Câu ngạn ngữ là: Hãy cho tui biết anh đang chơi với ai thì tui sẽ biết anh là ai!

    Mà áp dụng vào trường hợp này thì ôi thôi! Cái gốc súc vật nó làm Hộ Pháp thì đâu có gì là... Trí Tuệ đâu?

    Từ đó mới có cái cảnh là độ bọn lôm côm này đi và thay vào đó một Hộ Pháp mang cái "tính người".

    Nói là dễ, nhưng khi chính mình khai tử (bằng cách độ tử) bọn này thì cũng khó khăn ghê lắm! Vì mình biết họ đã âm thầm theo mình cả chục ngàn kiếp rồi! Và là người nhà của mình, nay lại phủi tay thì cái tâm của mình nó không chịu! Phải suy nghĩ nhiều về cái này lắm thì mới làm được! Và sau khi làm xong công việc hẹn tái ngộ nơi cõi A Di Đà Phật. Hành Giả đã đủ sức bước sang giai đoạn mới. Giai đoạn là dân của Phật Giáo nòi.

    Kinh Cang Xứ:

    Và theo lời Thầy, hành giả đi lên gặp Bổn Tôn (ví dụ là Ngài Quan Thế Âm) để được đưa qua cái xứ của các Kim Cang Vương (gọi là Kim Cang Xứ). Khi được Ngài gói vào Hoa Sen Năm Cánh và được Ngài đưa đi, rồi đáp xuống, và Hoa Sen nở bung ra: Hành Giả can đảm nhảy ra khỏi Hoa Sen thì thấy một cảnh vật điêu tàn, không có sự sống. Đồi núi khô cằn, tất cả đều nghiêng ngả! Mỏm đá nghiêng mình nhìn xuống như sẽ sụp đổ ngay đầu mình! Đe dọa, nghẹt thở!

    Nhưng nghe lời Thầy, hành giả phải tìm cho ra một cái hang núi sâu hoắm, đen ngòm, đứng ngoài nhìn vào thì hành giả hiểu đây là cái hang không có đáy!

    Sợ thì cũng có sợ! Nhưng vẫn cứ nghe theo lời Thầy thì cắn răng mà đi vào hang...

    Kim Cang Vương:

    Trời đất! Quỷ xứ ở đâu mà nhiều vậy nè, chúng ngồi lủ khủ lù khù hai bên hành giả và im lặng nhe nanh nhìn hành giả!

    Lại nghe lời Thầy, là phải đi xuống tận sâu vào sào huyệt, cho đến đáy cái hang để đụng con quỷ chúa nó chận đường!

    Sao mà con quỷ này nó to lớn như vậy cà!

    Nhưng hành giả lại không có sợ hãi gì cho lắm, và cũng theo lời Thầy thì phải rủ con quỷ này làm Hộ Pháp cho mình!

    Vừa nghe xong lời đề nghị thì nó gật đầu! Và đi theo mình lên khỏi lòng đất, ra khỏi hang và từ đây cho tới khi mình thành đạo: Nó sẽ trung thành theo mình làm Hộ Pháp. Hộ Pháp đem theo chày Kim Cang!

    Nhìn vào mức độ dữ tợn của nó, hành giả cũng nhiều lúc phải giật mình! Hiểu rằng nó đã từng giết người, đã từng làm nhiều điều ghê rợn còn hơn cả phim xi nê, hoặc là trong các trò chơi điện tử.

    Một người với mức độ dữ tợn như vậy mà làm Hộ Pháp thì chắc chắn là an toàn lắm đây.

    Lời bàn:

    Phần này có hai phần đi liền với nhau:

    1. Kim Cang Xứ là vùng trời của sự sân hận: Biểu hiện qua cảnh đập phá, dời núi, chuyển vực, tất cả đều nghiêng ngửa, đe dọa là sự biểu hiện của lòng sân hận ngút trời của chính Hành Giả qua cả chục triệu kiếp!

    2. Kim Cang Vương: Khỏi nói, ai cũng biết đó là những thói hư tật xấu, cứ bám theo mình để mà hiếp, hại, tiêu diệt, hủy hoại, chèn, chận, bóp bẻ,...

    Mà chính mình đã cố gắng che bít, ngăn chặn, đè nén và không cho bất cứ ai tìm hiểu ... kể cả chính mình luôn!

    Đây là hầm sâu tội ác mà chính mình đã tích lũy từ Vô Thủy cho tới bây giờ! Chỉ với phương tiện thiện xảo này của Chư Phật, thì Hành Giả đã có thể bươi nó lên và bắt nó cùng với mình: "Đồng tu hành và đồng thành tựu"!

    Phải nói là cho tới nay, với phương tiện thiện xảo này: Không còn có phương pháp tu hành nào được gọi là đầy đủ hay hơn nữa! Chỉ có cách này, thì mình (thiện) với chính mình (ác) mới có thể tu hành ra đầu, ra đủa mà thôi!

    Thật là không biết nói gì hơn là cúi đầu mà đảnh lễ phương pháp này! Và nếu có dịp là Bà Con Cô Bác sẽ làm được y như vậy!

    Cho mượn Hộ Pháp:

    Khi mà bàn về ông đầy tớ này thì hầu hết các sách vở đều lơ anh chàng này. Ít ai nhắc tới, vì chẳng có tài cán gì và chuyên môn lủi thủi ở hậu trường. Tuy nhiên khi nói về những cuộc thuyết trình lớn và nhỏ, những lần chữa bệnh, những lời khuyên,... Chư Thầy, Tổ từ xa xưa cho tới giờ đã dùng cụm từ: Trang Nghiêm Quốc Độ.

    Lubu thì không quen dùng những danh từ dao to búa lớn này mà chỉ âm thầm hiểu là: "Phụ với tui một tay để làm chỗ này cho nó "Có Lý" hơn".

    Khi hiểu như vậy thì cũng biết rằng tu sĩ cũng chỉ là một "Hộ Pháp" chính hiệu con nai vàng!

    Lạ lùng thiệt, khi nhìn mình là tu sĩ thì tự nhiên có mâm trên, mâm dưới. Nhưng khi nhìn ra được rằng: Tất cả những hành động như là "Độ Sinh", Độ Tử" đều là sự biểu hiện của Hộ Pháp thì nó không còn tính cách mâm trên, mâm dưới nữa! Mà nó chỉ còn là công việc phải làm như rửa chén, bồng em,...

    Nhìn ra được như vậy, những người làm nhiều, làm ít, không làm mà chỉ lo tự tu tập thì đó cũng là những người phụ việc, giúp cho chỗ này cho nó "Có Lý" hơn. Tất cả đang là Hộ Pháp, mà đã là Hộ Pháp thì không có việc gì là "Lớn" và cũng chả có việc gì là "Nhỏ".

    Hiệu quả:

    Ăn cơm nhà vát ngà voi, nên sức lực cũng có hạn! Tu sĩ vừa ra sức phụ ở ngoài, vừa cố gắng sửa sang bên trong cái con trâu cui (tâm của mình) thì cũng chẳng mấy lúc, là thân tàn ma dại!

    Tu sĩ mệt lả người và trước khi ngã gục, Tu sĩ chợt phát hiện ra là mình còn một tật xấu này mà mình chưa có sửa chữa kịp và tác ý nhờ Hộ Pháp Kim Cang của mình làm dùm mình việc này.

    Tên ác độc này lại làm được một việc là phụ cái ông chuyên môn làm thiện này thì "Phép Lạ" lại xảy ra: Không còn biên giới của sự mặc cảm về cái ác và cái kênh kiệu của việc thiện nữa!

    Hộ Pháp đã hoà tan được hai thái cực: Ác và Thiện!

    Từ nay trở đi: Hộ Pháp Kim Cang đại diện cho các hành động tàn ác của cả Vũ Trụ:

    Hình Tướng thay đổi đột ngột!

    Nó càng dữ tợn và tàn ác hơn nữa, và dĩ nhiên là bự con ra với đặc tính là rất là nhiều con mắt nó hiện ra trên thân thể của nó y như là mụt cóc, lần này nó có hai cái đầu. Một cái là y như thường, còn cái kia là ngược chiều và ở ngay phần bụng. Hộ Pháp đều có thể tiêu hoá được cả việc Thiện và việc Ác!

    Với ông Hộ Pháp Kim Cang này:

    Tu sĩ mới có khả năng "cho người bạn mình mượn tạm Hộ Pháp Kim Cang Vương để qua những lúc khó khăn" bằng cách đọc câu thần chú quen thuộc là:Aum, Vajra Agni Prananpataya Svaha.

    Ghi chú:

    Tibu xin thành thật cám ơn Rùa Biển đã rùa rùa đưa ra câu hỏi quá hay và tibu chỉ có việc là khai triển câu nói của Thầy Milarepa:

    Phải có bật Thầy chân chánh và giáo pháp tối thượng, các con mới thành tựu được mục đích của mình.


    Nghe bài đọc mp3:

    Đọc và nghe cho kỹ, suy nghĩ cho kỹ, hỏi cho kỹ và làm cho thật là kỹ thì may ra mới tới đích được." HL

    Đạo Sư - Người Chỉ Đường

    "Một khi trao truyền cho ai một kinh nghiệm Tâm Linh nào thì người "Chỉ Đường" hoàn toàn chịu trách nhiệm cho tới khi người bạn của mình... Thành Phật." Tibu

    "Anh không thể nào biết - tưởng tượng được là... tôi thương anh tới cỡ nào!" Tibu


    Bài Đã Đăng trong năm 2009 - 2018

    Mời quý vị ghé qua Đạo Tràng hoasentrenda để nghe trực tiếp các bài pháp âm không có trong danh mục trên.