Xin hồi hướng công đức tu hành này đến cho những ai có tai mà muốn nghe để họ mau thành đạt quả vị Giải Thoát còn con ra sao thì cũng được. HL.

    Xin hồi hướng công đức tu hành này đến cho những ai có tai mà muốn nghe để họ mau thành đạt quả vị Giải Thoát còn con ra sao thì cũng được. HL.

    Hỷ Lạc Trong Công Phu

    Chủ đề trong năm 2010

    Lực Truy Cản Trên Đường Tu

    By Tibu 30-04-2010

    Mèo vẫn hoàn mèo

    Biết rồi khổ lắm, nói mãi!

    Ít có ai biết được chuyện gì đang xảy ra khi còn đang ngủ:

    Khi đi ngủ, linh hồn lại trở về thế giới xa xưa của mình (do thói quen), và từ đó người này lại có dịp làm sống lại những thói quen của chính họ. Do đó, vì không thể thay đổi được trú xứ quen thuộc của chính mình. Nên những thói hư tật xấu lại rất là khó chữa trị! Cái mà Ông Bà đành kết luận bằng cụm từ:

    "bản chất của nó là như vậy!"

    Mà đã kết án đó là: Bản chất thì hết thuốc chữa, là bó tay, và thua to!

    Dĩ nhiên thảm họa của sự trở về các thế giới xa xưa của người nào đó, nó còn rất là nguy hiểm:

    Chính nó nhận chìm mình vào cái vòng lẫn quẫn, và đày đọa ở đó trong thời gian dài, rất là dài!

    Khi nó trở về lại thế giới của chính nó, những thảm họa này không thể nào tránh được (chữ màu đỏ):

    purple blue-dark

    1. Atula: Ganh ghét, tiền bạc và quyền lực ----> Chiến tranh.

    2. Ma: chuyện buồn, xui xẻo, yếm thế, đường cùng... ----> Tự tử.

    3. Súc vật: Ngu si, mê sắc đẹp, ăn hút vô độ, ghiền chất kích thích, ai nói cũng chẳng nghe, che giấu sự thật,... ----> Mất ngôn ngữ, làm theo bản năng sinh tồn.

    Kinh nghiệm thực chứng, đầy xương máu là

    Khoan hẳn tuyên bố là mình chứng này, chứng nọ, khi chính mình còn đang bị kềm chế trong những thế giới ở trên! Vì khi lộ chuyện ra (theo thời gian, và nhất là theo phước báu của phương pháp tu): Thì lại phải xin lỗi anh em, để tránh cảnh "con sâu làm rầu nồi canh"

    Quả vậy: Vô Minh thì thất thế đủ chuyện!

    Tu hành thì khác xa:

    Do tu hành đều đều mà linh hồn được đi lên nhiều hơn. Hằng đêm, do thói quen tập một lèo luôn cho tới khi đi ngủ, và nên chính cái thói quen mới lạ này đã không cho linh hồn trở về thế giới trước kia của nó nữa mà bắt nó vào kỷ luật! Khi kỷ luật đã đủ mạnh thì linh hồn lại thông báo cho thể xác biết những chuyện mà nó đã trải qua trong giấc ngủ.

    Từ đó hành giả có những giấc mơ tâm linh.

    Có thể ví như những giây phút loạn choạng đầu tiên: Khi còn té lên, té xuống... trước khi bước được bước đầu tiên trên đường tu hành.

    Chỉ là những giao động rất là bé nhỏ và yếu ớt (vì hành giả còn rơi vào tình trạng khó hiểu) và nên cần người giải mộng, để làm sáng tỏ vấn đề.

    Do đó những hành giả nào ỷ y, tưởng mình là chì, là gồ mà ngưng tập đều đều thì sẽ tiêu tùng như chơi.

    Rõ hơn tý xíu là:

    Có thể ví như là hành giả đã bước vào nhà hàng rồi! Nhưng trước mặt chỉ có cái thực đơn, muối tiêu, xì dầu, tương ớt, giấy chùi miệng và muỗng nĩa... Đừng có dại dột đến độ mà nhâm nhi những thứ đó và khen là ngon quá đó nghe Ít ra là chờ người ta dọn món Sơ Thiền hay tương đương ra rồi hẳn nhâm nhi!

    (Viết theo ý của một người bạn rất là lâu đời hiện đang ở chuồng heo)

    http://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=2510.msg11522


    Lực truy cản.

    Từ khi bắt đầu đi tu, hành giả lúc nào cũng cẩn thận và chăm chỉ tu hành. Nhưng tới một mức độ nào đó rồi. Do làm biếng giải quyết những trường hợp khó, hoặc là ỷ y tưởng rằng lực tu như vậy đã là đủ cho mình rồi. Thì hành giả nhả ga và tu tà tà.

    Cái trò tu hành này, một khi mà đã chùng dây rồi, thì khó mà làm cho năng lại được lắm.

    Tại sao?

    Vì ngay từ đầu: Ác Nghiệp đã truy cản rất là năng. Nhưng nhờ sức tinh tấn tu hành mà hành giả cũng vượt qua được.

    Mở ngoặc:

    Nên nhớ là sức cản này lúc nào cũng là một lực cố định. Là vì tất cả các ác nghiệp nó họp lại thì chỉ có chừng đó lực mà thôi. Không thể nào tăng viện thêm được!

    Đóng ngoặc:

    Cho tới khi tu sĩ giảm bớt đi sự tinh tấn thì sức cản này lại một lần nữa được dịp hoành hành! Trong lần thứ hai này, nó sẽ kềm kẹp tu sĩ một cách dễ dàng! Vì cái tính lè phè đã xuất hiện.

    Thế là một loạt các kẽ hở bắt đầu lộ diện:

    1. Kẽ hở do sự đánh giá quá cao:

    Những sai lầm của tu sĩ (lúc này chưa có ai phát giác ra được cả). Và đang trên đường bị lạc dần hướng đi. Tu sĩ bỗng nhiên được "Thuận Độ" có nghĩa là người ngoài cuộc cung cấp nhiều vật chất và nhất là tân bốc thái quá và từ đó tu sĩ tưởng là "mình đã ngon lành rồi" nên đã giảm bớt sức tu hành. Thông thường điều này liên quan đến sự chưng diện về sắc đẹp bề ngoài của tu sĩ.

    2. Kẽ hở có liên quan về sắc đẹp:

    Sắc đẹp dính liền với dục vọng và từ đó lực tu hành lúc đầu áp lực của sự tinh tấn nó mạnh mẽ y như là cái vòi rồng còn tốt! Thì nay đã bị xì rồi, nên lực tu hành cũng không còn mạnh như xưa nữa.

    3. Kẽ hở có liên quan đến sân hận:

    Sân hận là rối loạn. Trong trường hợp này lực tu hành khi có, khi không. Và tu sĩ bị chận đứng lại.

    4. Kẽ hở có liên quan đến si:

    Thông thường thì tu sĩ quán xác chết rất là ngon lành.

    Nhưng khi đụng thực tế của đời sống:

    Tu sĩ lại gặp một người quá đẹp thì tu sĩ không thể nào dùng công thức quán cho người này... chết được. Và từ đó tu sĩ bị cái nét đẹp này chi phối và cũng từ đó là hết tiến tu được luôn.


    Nghe bài đọc mp3:

    Đạo Sư - Người Chỉ Đường

    "Một khi trao truyền cho ai một kinh nghiệm Tâm Linh nào thì người "Chỉ Đường" hoàn toàn chịu trách nhiệm cho tới khi người bạn của mình... Thành Phật." Tibu

    "Anh không thể nào biết - tưởng tượng được là... tôi thương anh tới cỡ nào!" Tibu


    Bài Đã Đăng trong năm 2009 - 2018

    Mời quý vị ghé qua Đạo Tràng hoasentrenda để nghe trực tiếp các bài pháp âm không có trong danh mục trên.