Hoa Sen Trên Đá


 

 

161. Chết và tái sanh

162. Bói toán

163. Trả thù, báo oán

164. Ưng Vô Sở Trụ

165. The bird’s way

166. Không tu sao kiến tánh

167. Hỏi HL

168. Niết Bàn và Phật Tánh

169. Nghiệp và quả báo

170. Chỗ nào

171. Mơ

172. Đối cảnh vô tâm

173. Chùa Phật Đà

174. Chừa một phương lấy chồng

175. Mỉa mai tàn nhẫn

176. Tụng kinh

177. Tưng bừng

178. Cách tu hành của đệ

179. Quét sân chùa

180. Công án

181. Tổ Sư Thiền

182. A La Hán

183. Vô ngă

184. Nói xong chưa

185. Vô ngă?

186. Có mấy bản Kinh Kim Cang?

187. Luân hồi

188. Chân hạnh phúc

 [<<]    [>>]

 

TẬP TIN I

Đối cảnh vô tâm


<<  [Mục Lục]  [Tập Tin]  >>

15613- Đối cảnh vô tâm

HTT: Kính thưa đạo hữu Chơn Như. Đọc bài viết biết đạo hữu thọ giới nhiều, công đức cũng đă lắm, chính v́ vậy nên xin được hỏi cái thắc mắc lâu nay. Tôi rất muốn đối cảnh vô tâm như chư tổ, chư Phật, như mặt nước hồ thu phản chiếu tất cả mà không lưu giữ bất cứ thứ ǵ. Thế nhưng, để đạt được đến đó, theo bài viết của Chơn Như, th́ chỉ cần: "THẤY tâm không phải của ḿnh", "THẤY được sự thật vô ngă này ta đi đến vô tâm", và "Có HIỂU được Vô Tâm như thế ta mới được chân định hoặc vô niệm". Và "Khi trí tuệ đă thấy rơ Lư nhân duyên của vạn pháp th́...", là đủ. Thực ḷng tôi THẤY cũng nhiều, tôi HIỂU cũng đúng như thế mà tâm vẫn không chịu Vô! Lư nhân duyên tôi cũng THẤY rơ như ThẤY cái duyên để có được cuộc vấn đáp này... Thế nhưng, vô tâm vẫn cứ ở đâu đâu không biết!

Thắc mắc măi tôi rút ra hai điều như thế này: Chư Phật, chư tổ th́ đối cảnh vô tâm rồi, Lục căn không sợ dính mắc với sáu trần mà Lục căn lúc này nhạy cảm vô cùng, tiếng vỗ cánh của con chuồn chuồn trong đêm cũng âm vang vẻ đẹp không mô tả được! Cái tâm ấy động hay không động ta không biết nhưng quư lắm, độc đáo lắm. C̣n chúng sinh nghe vậy mới hóng hớt, đối cảnh vô tâm th́ sẽ được vậy, thế là đua nhau đối cảnh vô tâm! Vậy xin cho được hỏi, vô tâm là một châm ngôn sống (giống như tẩu vi thượng sách hoặc cái ǵ đó đại loại như vậy), là một nhận thức đưa đến hành động, hay đó là một quả vị? Theo như bài viết của đạo hữu th́ đó là một nhận thức để đưa đến hành động, nhưng nhận thức th́ thuộc về tâm thức, mà lấy tâm thức ra tu th́ mong nấu cát thành cơm, cơm không có mà cát th́ nóng bỏng! Chính Phật bảo vậy chứ chẳng phải tổ hoặc thầy nào cả. Có thể tôi sai chỗ nào đó mà không tự biết, xin chư huynh đệ chỉ giùm. Kính

HL: Vô tâm chính là ***căn nhà***, tụi ḿnh không nên nặng nề về căn nhà mà nên nghiên cứu về con đường đi đến căn nhà. Con đường th́ có nhiều. Huynh đang định đi trên con đường nào? Đệ th́ lại đi trên con Đường Tiểu Thừa, con đường này có tŕnh bày trong cuốn Đức Phật Và Phật Pháp của Nărada. Trong cuốn sách này, đệ lại chú ư đến cái Chết của Đức Phật với lư do rất đơn giản là: Người ác th́ có cái chết ác, người hiền th́ có cái chết hiền... th́ Đức Phật phải có cách chết của Ngài!!! Chắc chắn đây là một cái chết rất là đặc biệt!!! V́ Ngài đă xong chuyện rồi.

Lư do thứ hai là: Nếu mà ḿnh thành Phật được th́ cái chết của ḿnh phải tương tự như... cách của Ngài. Sau đó, đệ lại đi một ṿng coi các Thiền Sư chết ra làm sao? Qua các tài liệu: Có Ngài th́ trồng chuối, có Ngài th́ làm thơ, có Ngài th́ biết trước lúc ḿnh sẽ chết, có Ngài hét lên một tiếng rồi chết....

Nhưng đệ không thấy ai ghi lại cách chết của các Ngài một cách rơ ràng như cách chết của Đức Phật. Trong công thức về cái chết (của Đức Phật) này có quá nhiều danh từ mà ḿnh chưa biết. Thế là đệ ṃ từng danh từ một rồi lắp ráp lại theo cái công thức trên. Đó là cách của đệ.

HTT: HL nói đúng mà gọn, đối cảnh vô tâm là căn nhà của ḿnh. Khi vào được căn nhà của ḿnh th́ lúc ấy mới có đối cảnh vô tâm. Đang đi trên đường th́ lo việc đi, không có đối cảnh vô tâm được đâu! Rơ, gọn và rất hay! Tiếc là nhiều người đang đi trên đường, chưa về đến nhà, mà mang cái vẻ mặt đối cảnh vô tâm. Chắc chắn là sẽ không đến nhà được v́ có đối cảnh vô tâm mà, có nh́n đường nh́n lối ǵ đâu!!! Tôi diễn đạt lại như vậy trúng hay trật anh Hai?

HL: Các vị này sẽ đi rất là chậm v́ phải đánh tới hai mặt trận lận: Một mặt trận là đối cảnh (tất nhiên khi dụng công tập tu th́ phải có cái ǵ khác lạ so với khi không tu tập chớ!!!) Và v́ khái niệm Vô tâm nên hành giả tự động xóa luôn cái tâm trạng tu hành của ḿnh. T́nh trạng này y như người đạp xe đạp trên cái máy tập thể dục: Họ ra sức đạp rất là mạnh và nhanh, nhưng... lại không đi tới đâu hết. Trong điều kiện này mà ṃ ra cây sào th́ đă bở hơi tai rồi, ôm cây sào và nhún ḿnh t́m cách leo lên đă là chuyện hiếm. Leo lên cao đến một vài tất đă là chuyện ngoan

cường... C̣n chuyện leo đến 100 trượng th́ chỉ c̣n là lời nói. Và dĩ nhiên chuyện nhảy thêm một bước nữa chỉ là chuyện... nằm mơ mà thôi.

Trong thiên hạ không dễ ǵ mấy ai làm được chuyện này, khi trang bị ngay từ đầu khái niệm Vô Tâm của căn nhà. Tại sao, là cũng v́ cái tật là trang bị quá nặng trên con đường về nhà. Phần đông v́ quá lo xa nên lại trang bị luôn cả Ngũ Ấm Ma. Trang bị Thiên Ma Ba Tuần. Trang bị luôn một đống Công án... Chưa đủ các vị này c̣n trang bị thêm tính cách Phá Chấp (trong khi chính ḿnh, mà ḿnh c̣n mù nữa mà, th́ biết đường nào để mà Phá với Chấp chớ?) Trang bị nặng nề như vậy, đứng lên đă là khó rồi chớ đừng có nói là tính chuyện đi. V́ sao? V́ khi trang bị như vậy: các vị này vô t́nh mang theo bên ḿnh luôn cả... ***Cái Sợ ***. Mà đă là sợ th́ không làm ăn ǵ được!

Nguyên tắc chính của người **Vượt Biển** là niềm tin. Đó là biển thiệt có sóng, có băo... C̣n **Biển Khổ** th́ không những là chỉ cần niềm tin mà niềm tin phải có cơ sở hay căn bản rơ rệt th́ mới làm nổi chuyện này. Niềm tin có căn bản nó biểu hiện như thế nào? Xin thưa, ngay cái bước đầu th́ hành giả phải nếm được mùi tràn trề hạnh phúc rồi. V́ nếu không có hỷ và lạc th́ không có chuyện bước thêm bước thứ hai v́ nó vô bổ và quá là mơ hồ... Cho đến lúc hành giả nghỉ chân ở giai đoạn Ngộ Đạo th́ nó lại quá đă v́ cái cảm giác **ḿnh ở khắp mọi nơi** này nó quất sụm tất cả cái sợ hăi kể cả cái chết v́ đơn giản rằng: ḿnh đă ở tất cả mọi nơi th́ có cái ǵ được gọi là chết chớ!!!

Như thuyền máy được giương buồm và thuận chiều gió nên hành giả tiến tu nhanh c̣n hơn cả vận tốc ánh sáng. Thật vậy, thay v́ c̣n cả tỷ kiếp trong Vô Minh th́ nay chỉ c̣n tối đa là 7 (Bẩy) Kiếp cho người... làm biếng nhất..

HTT: C̣n chuyện chết như thế nào th́ nói vậy chứ tôi không quan tâm mấy đâu. Cái tham vọng của tôi là có một lúc người ác cũng có cái chết hiền nữa kia! Anh Hai có c̣n nhớ lời đại thệ nguyện của ngài A-nan khi mới chứng đắc, "Đến lúc nào chúng sinh c̣n một người chưa thành Phật th́ ta nguyện không thành Phật", chẳng hiểu sao tôi lại tin đó là thệ nguyện rất thật chứ không phải là một ước lệ hoặc hàm ư ǵ đó. Anh Hai có tin là trước khi nhân loại đến năm 3000 th́ chúng sinh thành Phật hết không? Tôi ngờ ngợ chuyện này là sẽ có. Như anh Hai và tôi vậy, làm sao mà chúng ta đối thoại với nhau được nếu không có chiếc computer? 50 năm nữa th́ không có computer ở hai đầu trái đất cũng nói chuyện vô tư. Chính v́ vậy tôi nghĩ rằng con đường Thiền tông rộng răi hơn cho số đông người. Tôi là kẻ nói dóc số một thôi mà!!!

HL: Huynh định chơi... tṛ chơi lớn (Làm Bồ Tát) chăng?

HTT: Anh Hai nói quá hay! Chỉ có cái chỗ 7 kiếp có vẻ hơi khiêm tốn. Tô Cao Phong Diệu bảo "Miên mật như viên gạch ch́m dưới đầm sâu th́ trong ṿng 7 ngày sẽ chứng đắc. Nếu không chứng đắc ta chịu đọa địa ngục!!!". Anh Hai có để ư câu này không? đệ th́ tín tự tâm!!! Lúc nào mới chịu hạ thủ đây anh Hai ơi? Đệ hỏi ḿnh hoài mà không trả lời được!!!

HL: Huynh lên Đà Lạt t́m đến những người tu sĩ trên th́ tất nhiên có ngay cảm hứng để hạ thủ công phu liền.

Cô Vân là một nữ cư sĩ đau tim, phong thấp, bản thân yếu như cọng bún, lời nói th́ nhỏ nhẹ như muốn đứt hơi hồi nào không biết. Lúc nào mà Cô không bịnh th́ lại là một chuyện lạ vô cùng, đă vậy c̣n bị điếc nữa chớ! Cô vào diệt thọ tưởng định để né cơn đau... như cơm bữa. Đúng ra là Cô chết hồi 32 tuổi rồi. Nhưng v́ áp dụng phương cách của Đức Phật là hễ nếu muốn th́ hành giả có thể sống lâu thêm một ít nữa. Nên Cô mới sống cho tới ngày nay.

Thái già th́, khỏi nói về niềm tin của ông này. Hồi đệ ở Đà Lạt th́ ban đêm, ông tu tới đâu th́ ban ngày, bọn đệ đến xác minh tới đó. Ông ta càng tinh tấn niệm Phật v́ theo lời ông ta nói th́:

-- Thái già tui ra sức tu tập mà mấy ông c̣ ke lục chốt như vậy (bọn đệ đó) mà c̣n biết nữa th́ Ngài (ư của ổng là Ngài A Di Đà Phật) lại làm ǵ mà không biết? Hiện nay Thái già đang giậm chân tại chỗ ở quả vị: Thượng Phẩm Thượng Sanh và là người Ngộ Đạo trong khi tu tịnh độ. Bên này có một số các anh em về đó và có gặp Thái già. Gặp rồi th́... cứ ghé hoài.

Mến.


 

 <<  [Đầu Trang]  [Mục Lục]  [Tập Tin]  [Home]  >>